Wap Tải Game Online
HOMEANDROIDGAMECHAT
23:32:5410-01-26
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống] [Hướng Dẫn]
» Làng Xi Tin- MXH Cá Tính
» Mobi Army 2.3.8
» Khí.P.A.Hùng 1.5.4
» M.Xã.Hội Avatar 2.5.0
» Phong Vân Truyền Kỳ OL
» GoPet 1.2.2 - Hội Thú Chiến
»Ninja School Ol 102
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
Wap hay LikeỦng Hộ AnPhuFc.Wap.Sh
↓Để nhớ một thời ta đã qua
Admin ™ Admin ™ [ON]
Người Vô HìnhMc Đám Cưới
» Nội dung :
chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?

2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.

Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?

Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.

5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.

Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.

Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?

2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.

Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?

Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.

5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.

Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.

Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?

2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.

Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?

Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.

5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.

Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.

Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?

2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.

Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?

Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.

5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.

Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.

Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?

2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.

Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?

Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.

5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.

Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.

Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn đó tôi mất hẳn liên lạc với hắn một thời gian. Tôi đã sai ư? Một thời gian tôi rất buồn, có lẽ 10 năm tình bạn thân thiết lại kết thúc như thế sao?

2 tháng sau hắn liên lạc lại với tôi, tôi yêu cầu gặp nhau. Lúc mở cửa, tôi nhìn hắn thốt lên kinh ngạc vì hắn gầy đi nhiều quá. Chúng tôi lại lang thang nhưng dường như đã có cái gọi lại khoảng cách ở giữa. Hắn nói đã bỏ học, tôi sững người, khuyên hắn nên bảo lưu nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả.

Rồi tôi nói với hắn rằng tôi đã nhận lời làm bạn với một người bạn thời cấp 3. Sự tuyệt vọng trong đôi mắt hắn hay tôi đang nhìn lầm?

Hắn rời bỏ thành phố như bốc hơi khỏi cuộc đời tôi từ ngày ấy. Với vòng quay cuộc sống tôi dần làm quen được nhiều người bạn mới và hòa đồng với mọi người hơn từ khi anh bước chân vào cuộc sống tôi. Nhưng tôi vẫn nhớ về hắn.

5 năm kể từ ngày ấy, hắn gọi điện cho tôi đôi lần, chỉ nói những chuyện vu vơ. Dù không thường xuyên nhưng ít ra quan hệ của chúng tôi vẫn như trước không bị sứt mẻ. Những người bạn cấp hai vẫn kể tôi nghe vể hắn, hắn có quen một vào người nhưng rồi lại chia tay.

Rất nhiều lần tôi muốn nói với hắn lời xin lỗi.

Xin lỗi, không phải ta không hiểu những gì mi dành cho ta. Nhưng sự thật là, ta không thể tiếp nhận được. Giống như định mệnh, như những gì ta từng nói với mi dù thế giới này còn mình mi làm đàn ông, ta vẫn không chọn mi là người yêu được. Vì định mệnh ta và mi chỉ là bạn thân.

Mi biết không người yêu của ta không làm ta cười nhiều như mi, đôi khi còn làm ta khóc, hay chê ta hậu đậu, nói ta là ngốc ngách, nhưng làm ta thấy hạnh phúc, thấy bình an và thấy mình được che chở, bảo vệ. Ta sẽ hạnh phúc, vì vậy mi cũng phải thế nhé! Bởi thời gian không ở lại đâu mi. hoạnh họe nhưng vẫn ăn hết. Tối về tôi quên lấy điện thoại thế nên sáng sau qua phòng hắn lấy về. Hắn làm tôi tức điên mà...

Tên bạn cấp 3 gọi cho tôi mắng tôi không muốn nghe điện thoại thì nói sao lại để bạn trai nghe máy rồi mắng mình không được làm phiền người yêu hắn. Tôi không theo kịp câu chuyện của tên này. Không muốn nghe? Điện thoại..? Chẳng lẽ...là hắn. Có lẽ thật sự không ổn khi hai người khác giới làm bạn với nhau...

Tôi cố tình nhắn nhầm tin cho hắn.

"Ta không phải là người đặc biệt của mi" – hắn trả lời lại.

Sau tin nhắn

Nguồn: LangQue.Info

Chuyên mục: Truyện Ngắn
Đánh giá của bạn là góp ýquan trọng giúp Adminnâng caochất lượngbài viết !
Đánh giá: like | dislike
Có tcm
100/ 100 100 bình chọn

Lượt xem:
Bạn đang xem

Để nhớ một thời ta đã qua

Bạn có thểChia SẻBài Viết này lênFaceBookChia sẻ bài viết lên facebook
Tag:
HomeĐang Xem: 1
Link:
BBcode:
↑Cùng Chuyên Mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:

bạn đang xem Để nhớ một thời ta đã qua bạn có thể xem thêm de nho mot thoi ta da quaTruyện Ngắn de nho mot thoi ta da qua

Share:
Chia sẻ: smsGZFT
Từ Khóa Google
SEO Reports for langque.info|DS Backlink:124568911121314
15161819202122232425
26 DMCA.com Protection Status
Old school Swatch Watches